Hãy nhìn kỹ nhau

0

Nếu hỏi: “Có bao giờ bạn nhìn thẳng vào mắt mẹ, quan sát những thay đổi trên gương mặt mẹ, hay đơn giản nhất là nhìn mẹ phía sau chưa?”, thật lòng, nhiều người sẽ trả lời, đã lâu rồi không nhìn kỹ mẹ như vậy!

Đổ lỗi cho cuộc sống quay cuồng cơm áo hay bởi chính con người đã quá chủ quan với người thân yêu của mình do tâm lý, đã là sở hữu thì không gì phải vội (yêu thương)? Bây giờ, sự hiện diện của chiếc điện thoại thông minh vô tình đã khiến khoảng cách không chỉ bạn bè ngày càng xa mà ngay cả người thân cũng vậy.

Sáng Chủ nhật, vợ chồng con cái mang tiếng đi ăn sáng, uống cà phê, ngồi cùng bàn nhưng mỗi người một thế giới riêng vui cùng với chiếc điện thoại cá nhân của mình. Đa phần ai cũng có tài khoản Facebook và có mối quan hệ bạn bè, giao lưu riêng. Không chat thì bình luận, đơn giản nhất có người tạo Facebook chỉ để đọc tin tức bạn bè dẫn link. Người ta tự hỏi, một câu trạng thái hết sức vớ vẩn, nhưng số người vào thích hoặc bình luận (kiểu tán qua lại) rôm rả, cảm giác như con người thiếu cái để vui. Lắm chuyện khôi hài xảy ra, như bà mẹ sẵn sàng la mắng, thúc ép con cái chụp hình cho đẹp để đưa lên Facebook, bất chấp con có thích hay không, đằng sau những tấm ảnh đẹp đẽ trưng lên ấy, mấy ai biết có cả sự giận hờn, oán trách của con cái với mẹ, không loại trừ những giọt nước mắt? Bao mối tình ảo từ Facebook bước ra đời thực gây xáo trộn cuộc sống bình yên? Người ta có cảm tưởng rằng, chốn ấy vui, mà không nghĩ là nơi tiêu tốn khá nhiều thời gian, nhất là thời gian quý báu dành cho người thân yêu.

 

DN624_GD110915_Hay-nhin-ky-nhau

 

Một bà mẹ kể chuyện, lâu nay vẫn nghĩ rằng con cái khỏe, học hành tốt, gia đình hạnh phúc. Con cái học xa, bà mua một ngôi nhà cho hai chị em ở chung, mối liên hệ mẹ con luôn được kết nối từ điện thoại hay chat qua Facebook mỗi ngày và bà mẹ an tâm lắm. Một ngày vào thăm con trai học năm thứ hai đại học, bà hoảng hồn khi thấy con sút cân một cách kỳ lạ. Thật ra, dịp tết con về nhà, bà đã phát hiện ra cậu con trai sút khoảng mười ký. Cho rằng con trai mình đang thời gian niềng răng ảnh hưởng đến ăn uống, bà chỉ nhắc con cố giữ gìn sức khỏe, đau răng không ăn được thì cố uống sữa… Bây giờ bà mẹ mới chú ý kỹ con trai và bà phát hiện cậu bị run tay, kèm theo có hiện tượng bị bướu cổ. Hỏi thêm, mới giật mình khi cậu con nói là chứng run tay xuất hiện trước tết nhưng quên không báo cho mẹ. Bà mẹ càng ân hận hơn, tại sao thời gian nghỉ tết đến nửa tháng mà bà không phát hiện điều gì khác lạ nơi con. Một lý do nữa, thời gian nghỉ tuy dài nhưng cả nhà cùng ngồi ăn cơm với nhau rất ít. Nếu khi ấy cùng ngồi ăn cơm với nhau, nói chuyện nhiều hơn thì bà đã phát hiện ra bệnh của con rồi! Thêm nữa, hai chị em tuy sống cùng nhà nhưng chị đi làm từ sáng đến tối mịt, về đến nhà thì mệt nhoài, không còn hơi sức đâu để quan tâm em ăn gì… Tuy muộn nhưng còn hơn không, bây giờ bà phải tập trung vào việc chữa bệnh cho con. Đầu tiên là phải tổ chức lại nếp sống bắt đầu từ gian bếp. Mọi người cùng nhau ngồi vào bàn ăn và “nói không” với vi tính, điện thoại. Trong bữa ăn, bà mẹ cố gợi chuyện để các con trao đổi. Tự kiểm, bà mẹ thấy rằng chính bà cũng bị chứng nghiện Facebook cộng thêm sự nuông chiều con cái lâu nay. Vậy nên bản thân bà phải chấm dứt để làm gương cho con.

Một thói quen dường như hiện hữu ở bất cứ nơi đâu từ trong nhà ra đến chốn công cộng là con người cứ thích cắm mặt vào điện thoại, những chuyện ở đâu xa thì rành, nhưng trước mắt chưa chắc đã tỏ, đẩy con người ngày càng xa nhau mà vẫn ảo tưởng là nhiều bạn bè lắm. Đến nỗi, bây giờ có một quy luật đặt ra khi bạn bè, người thân ngồi lại với nhau là cấm không được mở điện thoại. Ai vi phạm sẽ bị nhắc nhở và tẩy chay.

Đừng để quá muộn là câu nói của người xưa xem ra không thừa khi mà giờ đây, lào xào trên mạng ảo đông đúc, tưởng là vui nhưng hóa ra, đời thực con người rất cô đơn.

Kim Duy (DNSGCT)

 

LEAVE A REPLY