Chuyện vui về ông Adam và bà Eva

0
Còn gần một tháng nữa là đến năm Tỵ, cầm tinh con rắn. Tôi có mấy dòng về con rắn, vì nhờ nó mới có nhân loại. Bạn sẽ nghĩ “Tổ tiên loài người là ông Adam và bà Eva”. Đúng vậy, nhưng nếu không có con rắn trong vụ này thì làm gì có bạn và tôi đang ngồi nhìn cái màn hình vi tính?

Con rắn đầu tiên mà loài người tiếp xúc là con rắn đã xúi “cô” Eva ăn trái táo. Không biết trong trái táo có chất gì mà mới cắn một miếng, “cô” Eva chịu hết nổi, lính quýnh chạy tìm “anh” Adam, rồi hướng dẫn anh ta “Làm như vầy… Không phải! Như vầy nè! Đúng rồi. Giỏi lắm!”. Ngay sau đó, “cô Eva” thành “bà Eva”. Hai anh chị khoái tò tí với nhau lắm. Hễ ăn xong là rủ “oánh tù tì” (oánh tù tì anh ra cái gì, em ra cái này) rồi nhào vô, ôm nhau vật lộn. Say sưa chiến đấu mà quên coi chừng chung quanh đến nỗi Chúa, đi công chuyện (trên đường), bắt gặp. Chúa đứng nhìn cả buổi và ngạc nhiên, không hiểu vì sao hai đứa nó thù ghét nhau đến độ vật lộn cả giờ đồng hồ mà không chịu buông ra. Thật là mất đoàn kết! Chúa giận quá, đạp cho một đạp, hai đứa rơi tõm xuống trần gian.

Gustave_Courtois_-_Adam_et_Eve_au_jardin_d'Eden

Trước đó, họ ở trên thiên đàng sướng quá, không biết lao động là gì, nay xuống dưới trần phải làm bở hơi tai mới có cái ăn, nên anh chị giận con rắn xúi họ làm chuyện bậy bạ mà bị sa vào bể khổ. Vì vậy hễ thấy rắn ở đâu là chàng Adam lấy cái chày vồ đập, khiến từ đó, đầu rắn dẹp lép. Con rắn biết lỗi, lại sợ bị đập tiếp nên lúc nào cũng bò sát đất, không dám ngóc đầu lên. Nhưng các bà lại xuýt xoa: “Bà Eva không có bà già chồng thì sống ở đâu cũng đều là thiên đàng cả”. Hai anh chị cũng giống như chúng ta bây giờ, chỉ khác mấy điểm. Nàng Eva chẳng bao giờ bận tâm đến thời trang. Lá đa này khô héo thì bứt lá khác gắn vô. Gắn đại khái thôi, để không bị cảnh sát phạt tội “công xúc tu sỉ” (công khai phạm thuần phong mỹ tục). Thứ hai, không người nào ngoại tình vì chỉ có hai người trên trần thế. Nhiều lần, “ăn cơm” hoài, ngán quá, chàng Adam lang thang trên khắp các nẻo đường đất nước, mong tìm được em nào để rủ “ăn phở” nhưng làm gì có! Chàng đành quay về chốn xưa, hát bài “Come Back To Sorento” dịch ra tiếng Việt là “Cơm nhà quà vợ”. Anh ta là người duy nhất trên thế gian chỉ “biết một mà không biết hai!”. Không như bây giờ, bà nào cũng phàn nàn về chồng mình “Hắn như gậy thằng mù. Bước ra khỏi cửa là đụng đâu thọt đó!”. Điểm khác biệt nữa là hễ đau bụng thì anh chị chịu thua. Chẳng ai có lỗ rốn để bôi dầu cù là vì không bà nào sinh ra họ (để có cuống rốn) mà bởi Chúa lấy đất sét nặn nên “cậu” Adam, rồi lấy xương sườn cậu ta, hóa phép thành “cô” Eva. Hai anh chị này là tổ tiên mấy nghìn đời của chúng ta. Mấy bà đanh đá, mấy bà đánh ghen, cứ lôi tên hai vị “cửu huyền thất tổ” này ra mà mạt sát. Phải “đào tận gốc”, chứ chửi khơi khơi “Tiên sư bố nhà mày”, ăn thua gì!

Rồi sao nữa?

Rồi họ sinh con đẻ cái, chứ trăng sao gì!

Thành Phạm

LEAVE A REPLY